Những năm tháng tuổi trẻ cười dưới cơn mưa
- chuaparkvlog

- 6 thg 7, 2023
- 5 phút đọc
Đã cập nhật: 17 thg 8, 2023
Ngày hôm nay khi story instagram có nhắc nhở lại một kỉ niệm thời mình vẫn còn làm việc ở Sài Gòn. Đó là kỉ niệm 1 năm về trước lúc đó mình vào công ty cũ cũng đã dược một khoảng thời gian. Thời điểm đó thực sự rất vui vẻ và cũng đã có những kỉ niệm rất đáng nhớ đối với mình. Nếu có thể nói về niềm vui hay nỗi buồn thì có lẽ Sài Gòn là nơi mang đến cho mình nhiều cảm xúc nhất. Có quá nhiều niềm vui, trải nghiệm mới mẻ và cũng nhiều những bài học và nước mắt.
Mình vốn dĩ là một đứa hướng nội, một người thích giấu cảm xúc thật sự của mình vào trong, nhưng những năm tháng ấy đã mình đã học được cách sống thật với chính mình. "Những đứa trẻ ngoan thường không có kẹo ăn", thật vậy khi bạn sống mà quá nhìn sắc mặt người khác và không dám nói ra những mong muốn của bản thân thì người tổn thương nhất chính là bạn.
Chấp nhận cảm xúc của bản thân là bài học đắt đỏ
Những năm tháng lăn lộn làm một Marketer mình đã học được một bài học đắt đỏ đó là dám chấp nhận cảm xúc của bản thân. Chẳng ai lúc nào cũng vui vẻ, rạng rỡ được cả, chẳng ai sẽ luôn đưa ra những quyết định đúng đắn và làm tốt mọi thứ được, nhất là khi chúng ta còn trẻ. Ở cái thời điểm chúng ta nhiệt huyết với công việc nhất, tự tin vào bản thân nhất, bước ra đời chúng ta lại nhận được những cú táp trời giáng. Khi ta còn quá trẻ, người ta nghi ngờ năng lực của ta, người ta ngó lơ ta, không cho ta cơ hội, lợi dụng sự ngây ngô của ta để chuộc lợi. Rồi sẽ có lúc bạn sẽ rất thất vọng về bản thân, bạn không thể chấp nhận được mình của hiện tại quá khác biệt so với mình của ngày trước, bạn chẳng hiểu nổi sao mình lại phải tự dày vò mình với những cảm xúc tiêu cực này, có khi bạn lại gắng nuốt hết nước mắt ấm ức vào trong và giả vờ mình trưởng thành và mạnh mẽ.
Hãy để nước mắt của bạn được rơi
Mình vẫn luôn được các anh chị hay cả các cô chú lớn tuổi ở nơi làm việc đánh giá là chín chắn hơn tuổi thật rất nhiều, mọi người đã kì vọng mình sẽ "làm nên chuyện lớn". Nhưng cô gái lúc nào cũng tỏ ra mạnh mẽ đó cũng đã có lần bật khóc ngay trước mặt mọi người. Đó có lẽ là một kỉ niệm mà cả đời này mình không thể quên được, hôm đó mình có một buổi hẹn với khách hàng, khi bắt đầu đi gặp khách hàng trời nắng rất vàng, và sau cuộc hẹn kinh khủng, trời đổ cơn mưa lớn. Mùa mưa Sài Gòn ngày nào cũng mưa thì mình đã quá quen, giao thông trong tình trạng lụt lội cũng không lạ lẫm gì và lạc đường thì là điểm yếu chí mạng của mình rồi. Nhưng khi tất cả kết hợp lại cùng một lúc nó lại là một câu chuyện rất khác.
Mình trở lại văn phòng cùng người đồng nghiệp và ướt như hai chú chuột lột, mọi người trong văn phòng đã tới hỏi thăm và nói chuyện rất vui vẻ để động viện bọn mình. Ban đầu khi trả lời mọi người mình vẫn cười rất tươi, nhưng bỗng nhưng tiếng cười nói của mọi người mờ đi. Trong tâm chí mình lúc đó là những suy nghĩ về chính mình của hiện tại, áp lực công việc, những tổn thương trong tình cảm và mệt mỏi từ gia đình. Bằng một cách vô thức mình đã lặng lẽ rơi nước mắt, nó lặng lẽ đến mức chính mình và những người xung quanh cũng không hề nhận ra điều đó. Cho tới khi một câu hỏi rất kẽ của người đồng nghiệp thân thiết vang lên bên tai: "Sao lại khóc?". Mình mới nhận ra mình đã khóc, mọi người cũng nhận ra và mình thấy được sự bối rối của tất cả nhưng thực sự lúc đó mình không thể tự chủ được.
Mình đã từng nghĩ thật xấu hổ khi khóc trước mặt người khác nhưng những gì mình nhận lại ngày hôm đó đã khiến mình suy nghĩ khác. Đôi khi chúng ta phải dũng cảm bộc lộ cảm xúc của mình với những người đáng tin và mình đã rất may mắn khi gặp được những người tốt. Trái ngược với suy nghĩ của mình rằng sẽ nhận được mấy câu động viên xã giao kiểu "Thôi đừng khóc nữa", " việc gì phải khóc" hay " có thế cũng phải khóc" thì mọi người lại ngồi lại cùng mình và kể cho mình nghe những trải nghiệm rất tệ và thê thảm của họ trong công việc và cuộc sống bằng giọng kể rất hài hước. Không ai gặng hỏi lí do thực sự khiến mình khóc cả vì ai cũng hiểu mình không hề muốn nói ra, thay vào đó họ làm mình bật cười. Lúc đó mình cảm thấy rất ấm áp, mình không cô đơn và tệ hại như mình nghĩ.
Cầu vồng sẽ xuất hiện sau cơn mưa nếu bạn đủ niềm tin
Sau khi ở lại cùng mọi người trò chuyện, mình với người đồng nghiệp thân thiết cùng đi ăn hủ tiếu, và khoảnh khắc diệu kì đã xảy ra, trên con đường từ công ty tan ca chúng mình đã thấy cầu vồng, là một cầu vồng rất lớn và đẹp. Thực sự chúng mình đã đi trên con đường ấy sau cơm mưa rất rất nhiều lần, nó gần như xảy ra mỗi ngày vì chiều tan ca nào trời cũng mưa hết, nhưng đó là lần đầu chúng mình thấy được nó. Lúc đó cả hai cùng dừng xe lại ngẩn ngơ ngắm, trong chúng mình mỗi người một suy nghĩ riêng nhưng đều có những niềm hi vọng vào tương lai. Bầu trời khi đó chưa tan hết mây đen nhưng cầu vồng thì vẫn rực rỡ, cuộc sống của chúng ta cũng chẳng bao giờ hết khó khăn cả nhưng trong những khoảnh khắc tăm tối nhất vẫn có những điều tốt đẹp đang chờ đón bạn.

Chụp vội vàng sợ bị giật điện thoại nên không được đẹp lắm và đã chỉnh cho trời xanh rồi
Trước đó những người động nghiệp của mình đã rất tốt khi luôn hỗ trợ mình trong công việc, chỉ dạy và đồng hành cùng mình, đối với mình như thế đã là quá đủ rồi, mình rất sợ sẽ làm phiền họ thêm và luôn ép bản thân phải tự quản lý cảm xúc. Nhưng sau đó mình đã cởi mở hơn trong việc chia sẻ suy nghĩ, những dự định và mong muốn. Đó cũng chính là một may mắn rất lớn của mình khi luôn gặp được những người bạn và đồng nghiệp đối xử tốt với mình. Suốt một hành trình cuộc đời đặc biệt là khi còn trẻ, ta sẽ luôn có những vấp gã, gặp những việc, những người tồi tệ nhưng bên cạnh đó sẽ vẫn luôn có những điều tốt đẹp hiện hữu xung quanh. Bạn hãy thẳng thẳn đối diện với cảm xúc của mình và chân thành nhờ sự giúp đỡ của người khác khi cần thiết, tuổi trẻ là những cơn mưa rào nhưng tắm mình trong những cơn mưa không tệ như bạn nghĩ đâu.

Bình luận